Nhưng muốn đi lên từ chính công việc quen thuộc trong cuộc sống hàng ngày, cô gáι 9X Hà Giang đã quyết định thi vào trường Trung cấp Nông nghiệp. Học xong, Thanh Tú may mắn được vào làm tại một công ty sản xuất thức ăn chăn nuôi của Mỹ mới đầu tư ở Việt Nam, chi nhánh tại Hà Nội, với vai trò là một kỹ thuật viên.

Cô gáι 9X quê Hà Giang làm tất cả các công việc kỹ thuật trong trại chăn nuôi của công ty, nhưng chủ yếu vẫn là triệt sản cho lợn giống – công việc vốn đã quen thuộc với cô từ khi còn học cấp 2. Để có được tay nghề như hiện nay, Thanh Tú cũng đã phải trải qua cả một quá trình kiên trì học hỏi và thực hành. Công việc là thế nhưng cũng khiến cô gáι trẻ gặp không ít áp lực. Nhiều khi nhìn thấy heo nái mới đẻ xong sốt rồi bỏ ăn khiến cô kỹ thuật viên cũng thấy mệt mỏi, lo lắng.

Làm một công việc gợi nhiều sự “liên tưởng” cho nhiều người nên Thanh Tú cũng không ít lần bị trêu “cẩn thận anh nào gặp phải cô này thì nguy” hay “tay thoăn thoắt thế kia là ai cũng phải sợ đấy”… nhưng cô gáι sinh ra từ vùng quê nghèo cho rằng: “Mình là dân thú y, thô nhưng mà thật. Bị trêu nhiều rồi nên có bị trêu nữa cũng thấy bình thường mà thôi”.

Công việc nghe có vẻ lạ đối với nhiều người nhưng đang mang lại cho cô gáι trẻ năng động mức lương không phải là nhỏ – 12 triệu đồng một tháng. Không chỉ dừng lại ở đó, Thanh Tú còn thử sức với rất nhiều công việc khác nhau để kiếm thêm thu nhập.

Ngoài công việc ở công ty, cô gáι trẻ còn chung vốn với một người bạn mở cửa hàng thời trang, mỹ phẩm và bán Ϯhυốc thú y. Thu nhập cũng được thêm vài chục triệu đồng mỗi tháng.

Số tiền kiếm được mỗi tháng Thanh Tú gửi một phần về cho bố mẹ ở quê, một phần cô giữ lại để trang trải cuộc sống và lo ôn thi vào Đại học Nông nghiệp Hà Nội với mục đích nâng cao kỹ thuật thú y. Gia đình Tú có ba chị em, em trai cũng làm nghề nông nghiệp, còn em gáι thì bên lâm nghiệp. Là chị cả nên lúc nào cô gáι trẻ cũng ý thức được trách nhiệm của mình với gia đình.

Thân con gáι lại ôm đồn quá nhiều việc nên nhiều khi Thanh Tú cảm thấy không có thời gian, mệt mỏi và áp lực vô cùng. Mỗi lần như thế cô thường gọi điện về cho mẹ để lấy động lực tiếp tục làm việc. Công việc bận rộn nên thi thoảng rảnh rỗi Tú cũng tụ tập và đi uống nước cùng bạn bè.

Dù có một công việc lương cao ở Hà Nội nhưng Thanh Tú vẫn ҳάc định sau này sẽ về lập nghiệp tại chính nơi mình được sinh ra. “Mong mỏi của mình là được về Hà Giang làm giàu và giúp người dân quê mình thoát nghèo”, Nguyễn Thanh Tú chia sẻ.