Về Cần Giuộc (Long An) hỏi thăm gia đình đại gia một thời tên N ai cũng biết. Bởi cách đây hơn chục năm, ông N thuộc diện giàu có nhất vùng, sở hữu hàng loạt ngôi nhà lớn và một trang trại trồng cây cảnh… Sau đó ông tiếp tục giàu có hơn khi liên tiếp trúng độc đắc khiến bao người ghen tị. Song có ai ngờ chính vận may đó đã đẩy ông đến con đường khánh kiệt, phải đi chăn lợn thuê.

Giàu có lại càng giàu có hơn nhờ trúng số độc đắc

Gia đình ông N vốn giàu có nhất vùng khi có trang trại trồng cây cảnh cả hecta, đồng thời còn là chủ một xưởng mộc ở Cần Giuộc và có vài căn nhà lớn nằm ngay mặt tiền cạnh quốc lộ. Ai ai cũng ngưỡng mộ vợ chồng ông biết bảo ban nhau làm ăn nên “tiền về như nước”.

Sau đó, Cần Giuộc bắt đầu rộ nên phong trào nhà nhà người người chơi vé số với hi vọng có thể đổi đời, trở thành đại gia như ông N. Lúc này người ta đoán rằng chắc ở xứ đó chỉ có vợ chồng ông N không chơi xổ số bởi đã giàu nứt vách, còn mơ mộng gì đến “đổi đời”. Vậy mà, ông cũng tập tành mua mấy tờ vé số dò chơi.

Ngờ đâu, tiền đã chảy về chỗ trũng khi ông N liên tục trúng giải độc đắc. Ban đầu ông trúng giải trị giá 1.5 tỷ đồng – số tiền “siêu khủng” tại thời điểm bây giờ. Cả huyện Cần Giuộc ai cũng mừng cho gia đình ông, thậm chí có người đã phải thốt lên “đã giàu lại càng thêm giàu”. Song cũng có người ghen tị với số vận may mắn của ông mà “nguyền rủa” ông sớm khánh kiệt, lâm vào bước đường cùng giống như bao đại gia vé số khác.

Sau khi lĩnh thưởng, ông N xông xênh tiền bạc hơn nên không còn bận tâm đến công việc nữa. Ông bắt đầu học cách sống của một đại gia thứ thiệt: sáng nào cũng vắt chân ngồi uống cà phê hoặc nhậu nhẹt cùng đám bạn, không chịu lao động nặng nhọc như trước nữa. Thi thoảng, ông lại đổi gió thuê chuyến xe ô tô cho bạn bè lên Sài Gòn vui chơi đến khi nào chán thì trở về Long An.

Bên cạnh ăn chơi hưởng lạc, ông N bắt đầu tín hơn. Ông rải “lộc” khắp nơi với quan niệm xởi lởi thì trời cho. Hễ có ai than nghèo kể khổ, ông sẵn sàng lôi ra trong túi cả tệp tiền cho mượn mà không cần trả lại. Trong khi đó vợ con ông lại càng ki cóp, sợ hãi cảnh “miệng ăn núi lở” nên đã khuyên ông tỉnh ngộ nhưng thất bại.

Kết cục khiến ai cũng tiếc nuối

Với quan niệm “của trời cho cứ thế mà tiêu” đã đẩy ông N vào bước đường cùng lúc nào không hay. Của cải trong nhà cứ “đội nón” ra đi, vận may làm ăn trước kia dần biến mất khiến ông phải bán tháo bao căn nhà mặt phố để có tiền ăn chơi và thỏ‌a mã‌n đam mê mua xổ số. Người ta bảo rằng ông bị “thần số” u mê đến mức ngày đêm ngủ đều mơ đến trúng số. Vì thế cứ ai cầm tệp vé số đi qua nhà, ông đều gọi vào mua với hi vọng được trúng số thêm nhiều lần nữa.

“Tôi trúng số nhưng sau đó đã không còn vận may nào nữa. Tôi điên cuồng mua vé số đến mức phải vay nợ. Ban đầu số nợ chỉ có vài triệu, dần dần lên tới hàng trăm triệu đồng. Lãi mẹ đẻ lãi con khiến ông trở thành con nợ chồng chất phải bán nhà trả nợ… Sau đó tôi trúng thêm 3 lần độc đắc nữa… lại quay trở về làm đại gia”, ông N nói.

Với quan niệm “của trời cho cứ thế mà tiêu” đã đẩy ông N vào bước đường cùng lúc nào không hay.

Những tưởng được làm đại gia thêm lần nữa sẽ giúp ông N rút kinh nghiệm, tu chí làm ăn… Ngờ đâu ông tiếp tục rơi vào tấn bi kịch không ai ngờ đến. Với thói quen ăn chơi trác táng từ trước đó, ông tiếp tục vui chơi hơn, vung tiền không tiếc tay… Bởi thế chỉ sau một năm làm đại gia lần hai, ông đã trắng tay khi phải bán hết của cải trả nợ.

“Hồi đó, vợ con ông ấy về nhà người thân ở nhờ, còn bản thân ông ấy bặt vô âm tín không ai hay. Sau đó người thân mới hay tin ông sống chui lủi một mình trong túp lều rách và nuôi lợn kiếm ăn qua ngày. Vợ con ông đã nhiều lần nài nỉ ông về song vì thể diện nên ông không về. Hơn cả ông ấy còn nợ nên sợ về nhà sẽ bị người ta xiết.

Nếu ông ấy không đổi tính thay nết, tu chí làm ăn như hồi xưa thì có lẽ giờ đây đã trở thành một đại gia nức tiếng vùng này rồi”, một người hàng xóm sống cạnh nhà cũ của gia đình ông N khi xưa cho hay.