Mọi người xung quanh đều nhận xét anh Xuyên là người hiền lành tử tế. Trước đó, anh cũng từng được đưa vào trung tâm bảo trợ xã hội 2 lần để học chữ rồi học nghề, nhưng môi trường không hợp nên anh xin ra.

Với anh, được ở một nơi có mái hiên lớn, đủ không gian để ngủ, làm chỗ che mưa, che nắng đã là quá đủ. Công việc hàng ngày của anh là thu ve chai, gom sắt vụn.

Anh Xuyên nhặt ve chai để kiếm sống qua ngày. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Khác với mọi người, anh Xuyên bắt đầu công việc nhặt ve chai lúc khuya muộn và buổi sáng sẽ là thời gian ngủ nghỉ. Ngày nào chăm chỉ và may mắn anh kiếm được khoảng 100-200 nghìn đồng. Anh thường sử dụng hết 5 nghìn đồng để tắm gội, 20 nghìn anh Xuyên để dành tiền vào quán cafe xin sạc nhờ điện thoại.

Anh Xuyên ở nhờ dưới một mái hiên lớn. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Biết được hoàn cảnh tội nghiệp của anh Xuyên, một người phụ nữ tốt bụng đã đăng ký giúp anh lên chương trình Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly để tìm lại được thân phận, gốc gác của mình.

Anh Xuyên chẳng nhớ nổi ký ức hồi mình đi lạc như thế nào. Anh cũng không biết nhà mình ở miền Trung hay miền Bắc, chỉ biết đó là vùng có mùa lạnh, Tết đến có hoa đào, bánh chưng và thịt đông. Nhà anh gần 2 con sông và núi đá xanh, nhà ngoại ở ngay bên kia sông, gia đình làm ruộng.

Một chút ký ức về người thân còn sót lại trong anh về gia đình là mẹ kế tên Nguyễn Thị Trúc, cha là Trần Văn Duyên, có 2 em khác mẹ. Anh nhớ bố anh hay vắng nhà vì phải đi biển, còn anh Xuyên ở nhà với mẹ kế. Vì ham chơi nên anh Xuyên hay bị mẹ la, thế nên anh mới đi khỏi nhà, lạc đến TP.HCM. Thời điểm đó là khoảng năm 1986-1987.

Một ngày làm việc anh Xuyên có thể kiếm 100-200 nghìn đồng. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Chắp vá từ những mảnh ký ức ấy, chương trình Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly đã tìm được tới gia đình ông Trần Văn Duyên ở Kinh Môn, Hải Dương. Những địa điểm theo lời anh Xuyên kể đều trùng khớp như sông Đá Bạch, sông Kinh Thầy, mỏ than Mạo Khê, ga Phú Thái (cũng chính là nơi anh Xuyên bắt chuyến xe đi Sài Gòn năm ấy).

Theo giấy khai sinh, anh Trần Văn Xuyên sinh năm 1977. Năm anh rời nhà đi khoảng chừng 10 tuổi. Gặp lại con sau hơn 30 năm xa cách, ông Trần Văn Duyên xót xa kể lại với chương trình Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly khoảng thời gian biết tin anh Xuyên đi lạc :“Tôi bảo giờ đi làm, bà ở nhà không trông nom, chăm bẵm nó, để nó đi mà lần nào tôi cũng đi tìm. Bà ấy mới bảo một câu: Ông sinh ra nó mà ông không dạy được nó thì ông phải đi tìm.”

Ông Trần Văn Duyên – bố của anh Trần Văn Xuyên. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Từng ấy năm lạc mất con là ngần ấy thời gian hai vợ chồng ông Duyên bà Trúc sống trong sự day dứt, dằn vặt. Đến năm 2014, bà Trúc ra đi vì bệnh tim, trước lúc “nhắm mắt xuôi tay” bà vẫn dặn dò các con mình rằng: “Sau này thằng Xuyên, anh chúng mày trở về, chúng mày phải giãn ra rồi trả đất cho anh ấy sống”.

Căn nhà của gia đình ông Duyên ở Hải Dương. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Sau khi gia đình đoàn tụ, ông Duyên đã nhờ chương trình hỗ trợ làm giấy tờ và đưa con trai về quê Hải Dương bằng máy bay. Hoàn tất thủ tục giấy tờ, ông sẽ sang tên anh trên sổ đỏ theo như đúng nguyện vọng của ông và vợ.

Anh Trần Văn Xuyên đoàn tụ với gia đình. (Ảnh: Như Chưa Hề Có Cuộc Chia Ly)

Cùng cảnh ngộ với anh Xuyên, câu chuyện về cuộc đời chị Nguyệt được chia sẻ trên báo Sài Gòn Giải Phóng cũng khiến nhiều người không khỏi xúc động. Chị Nguyệt là con gái thứ 7 của ông Lê Văn Cang và bà Nguyễn Thị Miến. Một trưa hè năm 1970, đứa trẻ 18 tháng tuổi không rõ nguyên nhân bỗng dưng bị “lạc” vào Cô nhi viện Nha Trang, sau đó được một gia đình nhận làm con nuôi và được đặt tên mới là Nguyễn Thị Thu.

 Chị Nguyễn Thị Thu (phải) lần đầu gặp em gái  Lê Thị Nga (trái) tại Thụy Sĩ. (Ảnh: Sài Gòn Giải Phóng)

Sau giải phóng, chị Thu khi ấy mới 7 tuổi lại một lần nữa thất lạc cha mẹ nuôi và sống ở Cô nhi viện Vũng Tàu. Rồi cô nhi viện giải thể, chị chỉ đành sống lay lắt cảnh màn trời chiếu đất, ban ngày ai thuê gì làm nấy, tối ngủ trên vỉa hè. Một thời gian sau, chị Thu được một gia đình ở miền Tây nhận nuôi, nhưng không được đối xử tốt.

Năm 1993, chị Thu quay về Nha Trang với hy vọng tìm lại gia đình ngày nhỏ. Lặn lội tìm kiếm, hỏi han khắp nơi, cuối cùng chị cũng tìm được ngôi nhà khi xưa, nhưng lại bị cha mẹ nuôi từ chối nhận “vì chỉ là người dưng nước lã”. Thất vọng đến cùng cực, chị quay về Vũng Tàu, tiếp tục những ngày tháng sống lang thang. Sau này, chị tình cờ quen rồi kết hôn với một người đàn ông Thụy Sĩ, rồi theo chồng sang nước ngoài định cư.

Trùng hợp thay, người em gái ruột của chị Thu là chị Nga cũng đang sống tại Thụy Sĩ. Một người quen chung thấy hai người trông quá giống nhau nên đã cho chị Nga số điện thoại để liên lạc với chị Thu. Nhờ vậy mà chị Thu đã tìm lại được gia đình thực sự của mình.

Kết quả xét nghiệm ADN chứng nhận Lê Thị Nga và Nguyễn Thị Thu là chị em ruột với 99,99% ADN giống nhau. (Ảnh: Sài Gòn Giải Phóng)

Chuỗi ngày cơ cực của chị Thu đã chấm dứt và điều quan trọng nhất, nỗi đau đáu về nguồn cội của chị đã có lời giải. Còn cha mẹ chị thì hạnh phúc vô bờ khi tìm lại được người con gái sau 37 năm xa cách.

Gặp lại gia đình sau hàng chục năm chính là niềm hạnh phúc lớn nhất dành cho anh Xuyên và chị Thu. Các bạn có cảm nhận thế nào sau khi đọc những câu chuyện cảm động trên, hãy để lại bình luận nhé!