Gặp gỡ đôi khi cũng cần duyên số và để lỡ nhau cũng là do hết duyên hết phận. Như câu chuyện của chàng trai dưới đây, anh được người chị gái xa lạ chăm sóc từ bé, trải qua bao nhiêu thăng trầm, khi đã trưởng thành muốn quay lại báo đáp chị thì đã quá muộn màng.

Tiểu Tân không có bố mẹ ở bên từ năm 4 tuổi, trở thành người không nơi nương tựa. Lúc này, anh may mắn gặp một cô gái lạ và được cô đưa về nhà. Bố mẹ của cô gái dù không muốn nhận Tiểu Tân nhưng thấy con gái khăng khăng như vậy đành đồng ý. Vậy là Tiểu Tân và cô gái đã thành chị em một nhà.

Bài viết trên trang NetEase. (Ảnh: NetEase)

Trang NetEase chia sẻ, Tiểu Tân kém chị gái 6 tuổi, bố mẹ nuôi không mấy quan tâm. Mọi món ngon, điều hay họ đều dành cho đứa con gái duy nhất, còn Tiểu Tân thì phải đi làm việc. Dù bị bố mẹ đối xử bất công, Tiểu Tân vẫn luôn được chị chăm sóc, chia sẻ đồ ăn, việc nhà.

Cho đến năm Tiểu Tân 14 tuổi, chị gái 20 tuổi của anh quyết định không theo học Đại học mà đi làm thêm kiếm tiền nuôi anh ăn học. Cứ như vậy, Tiểu Tân lớn lên với sự yêu thương của chị gái nuôi.

Được chị nuôi yêu thương, Tiểu Tân cảm thấy vô cùng hạnh phúc. (Ảnh: Sohu)

Thế nhưng lúc này, sóng gió bắt đầu ập tới. Bố nuôi của Tiểu Tân đột nhiên lâm bệnh nặng. Để cứu chữa, cần một số tiền rất lớn. Vì vậy, người chị gái vỗn dĩ đã đi làm xa đành thu xếp công việc về quê, lấy đại một người đàn ông giàu có với hi vọng anh ta sẽ ra tay giúp đỡ.

Bố nuôi của Tiểu Tân bị ốm nặng, cần nhiều tiền chữa trị. (Ảnh minh họa: Báo Người Lao Động)

Mọi chuyện diễn ra như đúng tính toán và sắp xếp của chị gái Tiểu Tân. Gia đình cứ ngỡ chị tìm được bến đỗ đàng hoàng, tử tế, chỉ có chị im lặng chịu đựng sống trong cuộc hôn nhân không có tình yêu.

Tưởng khó khăn đã qua, nhưng bấy giờ lại ập đến một nỗi vất vả khác cho chị gái Tiểu Tân. Đó là sau khi chữa bệnh cho bố, gia đình không có đủ tiền cho Tiểu Tân học cấp ba nên mong muốn anh đi làm thêm để phụ giúp đồng ra đồng vào.

Nhưng chị gái không đồng ý, cô muốn em trai ăn học thành tài nên đành về nhà xin chồng giúp đỡ. Tuy nhiên thứ cô nhận lại là những lời nặng nề. Tiểu Tân khi biết chuyện dù tức giận nhưng chỉ biết khóc thương chị chứ không thể làm được gì.

Tiểu Tân thấy chị khổ chỉ biết khóc thương chứ không làm gì được. (Ảnh minh họa: Dân Sinh)

Tiểu Tân lúc này quyết định ra đi tự tìm việc kiếm tiền mà không cho chị biết. Một thân một mình, không quyền không thế, anh gặp rất nhiều khó khăn, lắm lúc phải ngửa tay xin tiền để sống qua ngày. May thay, anh lại một lần nữa gặp quý nhân giúp đỡ lập nghiệp. Dù nhiều lúc muốn về thăm chị nhưng anh lại sợ chị giận, đành cứ thế xa xứ biền biệt 12 năm.

Tiểu Tân đi biền biệt 12 năm để tu chí làm ăn. (Ảnh: NetEase)

Cho đến khi đã công thành danh toại, trở thành giám đốc của một công ty, anh mới có thể tự tin gặp gỡ và báo đáp người chị luôn một lòng vì mình. Thế nhưng, thành công này còn ý nghĩa gì khi về nhà, tất cả những gì còn lại chỉ là bức ảnh thờ đen trắng. Hóa ra, sau khi bị chồng đối xử không tốt chị đã về nhà rồi hay tin em trai đã bỏ đi, quá buồn bã, chị đã tạm biệt thế giới này.

Đôi khi vì lỡ hẹn một giờ, lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm. (Ảnh: NetEase)

Tiểu Tân rất ân hận, vì quá mải mê kiếm tiền mà quên ngày tháng, không thể nhìn mặt chị lần cuối, không thể báo đáp công ơn người luôn một lòng giúp đỡ mình. Chẳng biết làm thế nào, anh quyết định làm tròn trách nhiệm người con và thay chị gái sống thật tốt, đón bố mẹ nuôi lên thành phố chăm sóc, báo hiếu.

Đúng là “đôi khi lỡ hẹn một giờ, lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm”, dù cả Tiểu Tân và chị gái đều yêu thương nhau hết mực, một lòng nghĩ cho đối phương, nhưng sợi dây nhân duyên của họ lại không dài để rồi phải hối hận vì không thể gặp nhau lần cuối.

Cũng như Tiểu Tân gặp được quý nhân trong đời, Hà Vinh Phong quê ở Trùng Khánh, Trung Quốc cũng có câu chuyện tương tự. Trang Sohu viết, năm 17 tuổi, vì hoàn cảnh nợ nần của gia đình, bố lại đi biệt xứ kiếm tiền nên anh cùng bạn đi làm xa phụ giúp bố mẹ. Tuy nhiên, một cậu bé non trẻ muốn trụ lại nơi đất khách quê người là điều không dễ dàng, cũng không ai muốn nhận thiếu niên non nớt làm việc. Bần cùng, anh phải đi xin ăn để kiếm từng bữa cơm.

Hà Vinh Phong phải đi ăn xin trong những ngày đầu xa xứ. (Ảnh minh họa: Internet)

May thay, một ngày nọ, Hà Vinh Phong gặp được Đới Hạnh Phân – người đã đối xử với anh và các bạn tử tế, nấu cho họ một bữa ăn ngon, tiếp đón họ như người bình thường. Sau đó, chị còn cho mỗi người 10 tệ (một số tiền khá lớn lúc bấy giờ) để họ lên đường kiếm việc làm.

Hà Vinh Phong xúc động vô cùng, quyết tâm làm mọi cách để thành tài rồi trở về báo đáp ân nhân. Từ một thợ mộc học việc bé nhỏ, anh làm việc chăm chỉ, cố gắng từng chút một, sau cùng đã trở thành ông chủ giàu có, tiếng tăm lẫy lừng. Sau cùng, anh đã tìm được Đới Hạnh Nhân và báo đáp ân huệ của chị.

Hà Vinh Phong sau cùng đã thành ông chủ, quay lại báo đáp quý nhân của mình. (Ảnh: Sohu)

Đều gặp quý nhân giúp đỡ, cưu mang lúc khó khăn nhất trong cuộc đời rồi cố gắng để thành công, chỉ là Hà Vinh Phong đã may mắn hơn Tiểu Tân vì có cơ hội báo đáp cho người đã giúp đỡ mình.

Còn bạn thấy sao về câu chuyện này? Hãy chia sẻ quan điểm của mình bên dưới phần bình luận để mọi người cùng biết nhé!